Tin hot

Có một sự thật nghiệt ngã là: Áp lực phải đỗ đại học không đáng sợ bằng "combo" hậu đại học: Nghèo + Thất nghiệp + Thất tình Công sở

Nguy cơ thất nghiệp, túng quẫn, chia tay người yêu, bị bố mẹ giục lập gia đình… - những thứ đến ngay sau khi nhận tấm bằng cử nhân cho thấy "hậu Đại học" mới là thứ thực sự đáng sợ.

- Ám ảnh "đỗ Đại học"-

Có một thực tế phải thừa nhận rằng dù đã thay đổi tư duy khá nhiều, xã hội vẫn xem đỗ Đại học là một điều gì đó to tát và quan trọng.

Không chỉ là bàn đạp cho cuộc đời sau này, Đại học còn được xã hội xem như một thứ điểm trang, thậm chí nhiều nơi vẫn coi đỗ Đại học là chỉ dấu cho sự hiếu học và danh giá của một gia đình hay một dòng họ.

Thế nên áp lực đỗ Đại học đè lên vai học sinh nặng nề không kém sức nặng của bầu trời trên vai thần Atlas.

"Phải đỗ Đại học", đó vừa là mục tiêu, vừa là nghĩa vụ, vừa là mệnh lệnh phải chấp hành.

Tôi rất kinh hãi quãng thời gian ôn thi Đại học: những buổi lên lớp triền miên, những đêm ôn thi đến thâm quầng cả mắt, thần kinh căng thẳng, nơm nớp lo sợ. Trong đầu thậm chí còn vẽ ra đủ thứ kịch bản tồi tệ nếu không đỗ Đại học…

Cho đến bây giờ, khi đã tốt nghiệp Đại học được 3 năm, tôi vẫn không hiểu vì sao mình có thể vượt qua được giai đoạn đó.

Vì thế, tôi rất bức xúc khi có ai đó nói "thời học sinh là thời vô lo vô ưu…". Vô lo vô ưu cái gì cơ chứ? Lo học, lo thi như một cuộc chiến cam go thực sự. Ắt hẳn tâm lý sĩ tử nào cũng đau đáu một nỗi: "Thi trượt Đại họct thì xác định cuộc đời tăm tối". Có ai chưa đọc những tin tức về học sinh tự tử vì trượt Đại học không? Năm nào cũng có đấy!

- Nhưng "hậu Đại học" còn kinh sợ hơn... -

Áp lực vào được Đại học là đã kinh khủng nhưng áp lực sau khi tốt nghiệp Đại học còn kinh khủng hơn.

4 năm ăn học, kinh phí đã có cha mẹ chu cấp, dù ít dù nhiều, nhưng sau ngày nhận tấm bằng cử nhân, nguồn "viện trợ" này lập tức bị cắt. Với những sinh viên chỉ quen "ăn và học", mất nguồn viện trợ từ cha mẹ đồng nghĩa với khó khăn bủa vây.

"Đói thì đầu gối phải bò", hậu Đại học là những chuỗi ngày lang thang rải CV tìm việc. Không ít người dành hàng tháng trời đi rải hàng chục CV mà vẫn không được nơi nào gọi đến phỏng vấn.

Hết tiền sinh hoạt nhưng không dám về quê "ăn bám" cha mẹ thêm nữa, người ta đành phải làm nghề tay trái để kiếm sống. Có người làm bồi bàn, có người chạy xe ôm, có người xin vào làm công nhân trong khu công nghiệp, hàng tháng nhận "đồng lương chết đói", nhưng không làm thì không được.

Buồn bã, chán nản, ủ rũ, tuyệt vọng… những cảm xúc này ai rồi cũng sẽ nếm đủ. Nhất là khi nhìn sang những bạn bè xưa được cha mẹ xin cho một chỗ làm trong cơ quan nhà nước. Ờ, rõ ràng chúng học kém hơn mình, vì sao lại có cuộc sống tốt hơn mình đến vậy?

Bấy giờ người ta mới hiểu thế nào là đời, là thế, là lực, là bất công, là nghịch lý. Bấy giờ, bao ước mơ, dự định, bao tương lai vẽ vời… mới chính thức sụp đổ tan tành mây khói.

Tấm bằng Đại học để im trong rương gỗ - niềm tự hào ngày nào – phút chốc hóa thành lời mỉa mai đầy cay đắng.

Nhưng chưa hết…

Người ta yêu một thuở trên giảng đường, "một ngày đẹp trời" bỗng nói lời chia tay đầy cương quyết. Người nói không thể đợi đến ngày ta thành sự nghiệp. Dù không muốn nhưng có thể không chấp nhận không? Tình yêu, vốn dĩ không phải chỉ yêu là đủ được.

Vậy là combo "nghèo + thất nghiệp + thất tình" đều đủ cả. Nếu nói như Trịnh Công Sơn "hãy đi đến cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa" thì hỏi mấy ai có thể bình tâm để chiêm ngưỡng vẻ đẹp này?

Cô đơn là một "đặc sản" của thời hậu Đại học. Là khi đi làm về, không muốn tự tay nấu một bữa cơm, đành nuốt tạm bát bún ngoài quán cho qua bữa. Là khi buồn chán, muốn tụ tập bạn bè uống một trận say đã đời nhưng chợt nhận ra bạn bè thân thiết nhất đều đã mỗi người một phương. Là khi lúc tuyệt vọng, mở điện thoại ra, lướt một lượt danh bạ nhưng không biết gọi cho ai và nói gì…

Hà Nội có những đêm không ngủ, lấy xe máy lượn khắp phố phường, đốt thuốc một mình, giấu kín tâm sự để cho mọi người thấy rằng mình đang ổn.

Hậu Đại học chính là như vậy, là chênh vênh, là day dứt, là những tháng ngày vật lộn mưu sinh. Nếu so sánh với những áp lực phải đỗ Đại học năm xưa thì lo lắng ấy quả thực không đáng nhắc đến nữa.

(Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

Đại Hiệp

Tin tức liên quan

Vì sao bạn bận rộn cả ngày nhưng vẫn chẳng được tích sự gì?
Sở hữu những năng lực và kỹ năng này, chắc chắn bạn sẽ lọt vào mắt xanh của nhà tuyển dụng!
Cần những người làm công với tâm thế của người làm chủ.
Bị đồng nghiệp ganh ghét, đố kị là chuyện bình thường, người thông minh phải nằm lòng 4 bí kíp “thoát thân” siêu đẳng
Đi phỏng vấn và được yêu cầu về nhà lau tay cho mẹ, anh chàng đã ngộ ra điều quan trọng này và ngay lập tức được mời làm quản lý
Suy nghĩ đáng sợ nhưng rất thường gặp đang ngăn cản sự tiến bộ của bạn: Hãy học cách chiến thắng chúng!
Hãy tránh ngay 8 sai lầm phổ biến này trong 10 phút đầu tiên của ngày làm việc
Sáng được nhận, chiều mất hút không lời hồi âm, khi nhân sự gọi điện hỏi thì trả lời vô trách nhiệm “em không hợp” – Đến bao giờ bạn mới học được 2 từ Chuyên nghiệp?
Vì sao thành tích luôn ở top đầu, có khả năng phát triển xuất sắc nhưng không được thăng chức?
Vì sao quá cầu toàn sẽ chẳng thể thành công, thậm chí còn khiến bạn sự nghiệp lao dốc?
Muốn sự nghiệp thành công thì nên đọc dù chỉ một lần
Những điều nhân viên mới không nên làm ở công ty
Đừng cay cú khi phát hiện ra cùng làm thuê nhưng đồng nghiệp lương cao hơn hẳn mình
Câu chuyện về chú Lừa thức tỉnh bạn trẻ: Đi làm, nếu chỉ dừng lại là
Thư gửi vợ: Khi anh là doanh nhân
Đời người 60 tuổi dành 20 năm để ngủ, vậy chỉ có 8 năm để làm việc: Thời gian quá ngắn ngủi, không biết trân trọng thì sẽ trắng tay!
Tâm sự công sở: 7 năm đi làm, thứ tài sản duy nhất tôi có chỉ là quần áo!
Những sai lầm hầu hết nhà lãnh đạo đều không biết mình đang mắc phải
Băn khoăn không dám nghỉ việc: Bạn sợ đủ thứ mà lại không sợ nghèo?
Phải làm gì để bản thân không chán công việc hiện tại?
Đi làm chỉ ngồi buôn chuyện, lướt Facebook, làm việc đối phó, rình tan làm trước sếp: Du lịch và nhảy việc chẳng giải quyết được gì đâu!
Đừng tưởng tài năng, phẩm chất của bạn được bộc lộ toàn vẹn trong công việc, chính xác nó được khẳng định rõ nhất khi xin nghỉ việc
Lời khuyên chí lý, càng ngẫm càng hay của Jack Ma gửi đến người trẻ tuổi trên con đường sự nghiệp.
Những bài học kinh điển trong quản lý doanh nghiệp
5 câu thần chú cho một ngày làm việc hiệu quả
Điều khiến nhân viên muốn gắn bó với công ty thực tế rất đơn giản và không hề tốn kém
Làm việc cần nghiêm túc, không thể dùng trực giác hay bản năng để giải quyết cho xong được
Trên đời có 2 người có thể quyết định sự giàu nghèo, thành bại của bạn
Khoảng cách trình độ, mức lương của người với người không phải tự nhiên mà có, nên nhớ: Thức ăn trên bẫy chuột cũng không hề miễn phí!
Những điều ông chủ nào cũng muốn thấy ở nhân viên: Đi làm thuê mà không nắm rõ thì đừng hỏi vì sao sự nghiệp mãi long đong
Muốn thành công, bạn phải chọn đúng nghề, đúng việc và đặc biệt
Nên làm gì nếu phát hiện ra mức lương của mình thấp hơn đồng nghiệp? Đây là câu trả lời của chuyên gia
Những lời mời rượu khó từ chối trong tiệc công sở
Bớt cầu toàn sẽ giúp bạn làm việc hiệu quả hơn
Harvard cảnh báo: Cái chết của Nhân viên văn phòng đang đến gần, từ Thu mua, Kế toán, Phân tích, Vận hành đến Chăm sóc khách hàng!
Bí quyết thành công ngay vừa vào công ty mới
Bí quyết làm việc sáng tạo như một chuyên gia
Với những người trẻ tuổi, nghỉ hưu là chuyện xa vời, tuy nhiên chuyên gia khuyên bạn nên thanh toán hết nợ nần ở độ tuổi này để có thể “hạ cánh” sớm!
Sếp còn phải làm thêm giờ, bạn có lý do gì để lười biếng đây?
Lời khuyên từ một CEO:
Những việc cần tránh làm để
Có nên thực hiện nhiều việc cùng một lúc hay không?
Quấy rối tình dục ở công sở:
Thái độ làm việc mới là yếu tố dẫn tới thành công chứ không phải sự thông minh
Phải đi làm rồi mới thấy, con người ta sống nhiều mặt chứ chẳng phải hai!
Đừng để ‘cái tôi’ hủy diệt sự nghiệp của bạn!
Từ nào tối kỵ trong môi trường công sở?
Sếp và đồng nghiệp không phải là ác mộng, chẳng qua là chẳng có ai hoàn hảo cả