

Tắm cho con gái, cha vô tình hỏi một câu, bất ngờ biết được bí mật giấu kín bấy lâu
Muốn thành công và giàu có, đừng bỏ qua lời khuyên đắt giá này của Donald Trump
Đã mơ thì mơ hẳn tới những vì sao, nhưng hãy để đôi chân trụ vững dưới mặt đất
Đừng cố tỏ ra hạnh phúc, cứ sống thật với bản thân rồi hạnh phúc sẽ đến
Sự khác nhau giữa bức thư gửi mẹ của người... tử tù và của CEO
Hệ lụy từ việc du nhập tùy tiện, thiếu văn hóa các lễ hội nước ngoài
Gà con hỏi: ‘Sao ngày nào mẹ cũng phải đẻ trứng?’, gà mẹ trả lời thật là hay…
Nghiên cứu chứng minh: Càng học cao, lắm tiền thì cuộc sống càng ít hạnh phúc
Đây là lý do tại sao bạn không nên tranh cãi khi đang tức giận
"Đừng ví em là biển" – khi phái đẹp chọn về mình điều nhỏ nhoi
Bức thư ông bố gửi con gái và bài học cuộc đời "Không ai nợ con điều gì cả"
Bạn có dám khóa Facebook 1 năm để đổi lấy 5 điều tuyệt vời này không?
Bản chất vi diệu của lời khen: Có thể người ta khen là để dò xét, cảnh cáo bạn đấy nhé!
Đời người ai cũng có 4 giai đoạn khắc nghiệt nhất, nhưng không phải ai cũng toàn vẹn trải qua.
Đừng cảm thấy tồi tệ thay tôi, khi tôi làm gì đó chỉ một mình!
Sự thật khắc nghiệt của cuộc sống mà chúng ta đừng cố ... tự lừa mình!
Mỗi buổi sáng sớm xe bus đều chật ních người. Vào một ngày, khi xe bus đến điểm dừng, một người đàn ông dẫn một đứa trẻ người dính đầy bùn đất, tay đeo một chiếc túi vải lên xe, dáng vẻ giống như người lăn lộn ở công trường. Trên xe còn một chỗ ngồi, em bé ngồi xuống còn người đàn ông đứng bên cạnh.
Không lâu sau, có một người phụ nữ có thai lên xe, em bé đứng lên nhường chỗ ngồi nói: “Cô ơi! Cô ngồi đi!”
Người phụ nữ có thai nhìn thoáng qua thấy em bé rất bẩn thỉu nên không lên tiếng. em bé nhẹ nhàng bỏ cái túi vải xuống đất, lấy ra một cái khăn lau sạch chiếc ghế rồi mỉm cười nói: “Cô ơi, con lau sạch sẽ rồi, sẽ không bẩn đâu ạ.” Trước ánh mắt chằm chằm của mọi người trên xe, người phụ nữ có thai đỏ mặt từ từ ngồi xuống.
Em bé nhặt lấy túi vải, đột nhiên xe phanh gấp, cơ thể gầy yếu của em bé lảo đảo thiếu chút nữa mặt sấp xuống đất nhưng trong ngực vẫn ôm chặt túi vải.
Một bác gái bên cạnh trìu mến nói: “Thật là một đứa trẻ ngoan!”
Em bé ngu ngơ nở nụ cười: “Bác gái, cháu thực ra không tốt, mẹ cháu thường hay phê bình cháu hay để ý đến ánh mắt của người khác, bây giờ cháu dũng cảm như Forrest Gump.” Trên ghế ngồi, người phụ nữ có thai cúi đầu.
Bác gái kinh ngạc hỏi: “Cháu cũng biết Forrest à?”
“Vâng, mẹ cháu cho cháu đọc đấy!”
“Đọc Forrest Gump cho cháu bài học gì?”
“Không cần phải để ý đến ánh mắt của người khác, đi con đường của chính mình, mỗi người đều là duy nhất, giống như đủ loại sôcôla vậy…”
“Mẹ cháu làm gì?”
“Mẹ cháu trước kia là giáo viên ở nông thôn.”
“Thế bây giờ mẹ cháu đâu?”
Em bé bỗng chốc đỏ hoe mắt nói: “Mẹ cháy bây giờ ở trong chiếc túi này!”
Bác gái lại càng hoảng sợ, những người bên cạnh cũng bắt đầu lo lắng… Lúc này, người đàn ông đứng ở bên kia cất tiếng nói:
“Nó là cháu của tôi, bố nó mấy năm trước không may mắc bệnh qua đời, mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là giáo viên trong thôn của chúng tôi, được mọi người rất tôn trọng. Vì muốn cho con có cuộc sống tốt hơn nên nhân dịp nghỉ hè chị đã tranh thủ đưa con trai lên thành phố làm thuê cho công trường xây dựng, dự tính đến ngày khai giảng sẽ trở về, không ngờ cuối cùng một ngày đi làm tại công trường bị thép rơi trúng người… Bên trong túi vải của thằng bé là tro cốt của mẹ nó…”
Bác gái rưng rưng nước mắt, hỏi: “Cháu còn muốn đọc sách không?”
Người đàn ông lắc đầu, em bé trả lời: “Hàng ngày cháu đều đến hiệu sách gần công trường để đọc sách…”
Rất nhiều người trên xe đều nói trong nhà mình còn nhiều sách và muốn tặng lại cho em bé, khiến em nở nụ cười…
“Đừng để ý đến ánh mắt của người khác, hãy đi con đường riêng của mình”, đây cũng là điều mà các chuyên gia giáo dục trẻ em hy vọng các bậc cha mẹ dạy cho con của mình.
Em bé này làm được như vậy bởi vì cậu có người mẹ cần cù và hiểu biết, cho dù tương lai nghèo khó thế nào thì ít nhất cậu cũng dũng cảm làm chính mình. Hơn nữa vì ước mơ nhỏ bé trong lòng mà vào hoàn cảnh khó khăn như vậy cậu vẫn cố gắng đọc sách.
Không ít trẻ nhỏ vì gia đình nghèo mà trở nên tự ti. Điều người mẹ vĩ đại này làm được là đã khiến em bé không vì nghèo mà cảm thấy kém cỏi, dùng thái độ lạc quan và rộng lượng để bao dung sự kỳ thị của người khác, đây là kết quả của phương pháp giáo dục “đừng để ý ánh mắt của người khác” mà mẹ đã dạy cậu.
Huy Hoàng