Tin hot

Căn bệnh không của ít người Suy ngẫm

Có lúc ta bần thần chờ xem một chiếc lá lìa cành. Chiếc lá run run như nuối tiếc về tất cả. Sao nó không xanh mãi, mà lại vàng - rụng xuống? Rễ cây không nhìn thấy trong lòng đất kia, đã bao lần bật máu khi xuyên qua đá sỏi? và thân cây mỡ màng. vạm vỡ kia sẽ hanh hao, oằn mình già đi theo năm tháng. Ta buồn. Sẽ tự nói với mình: Lá phải rụng, thì mới có nhiều lá mới, chồi non mới. Cây già đi thì sẽ tạo nhiều tán xanh. Rễ bị tướp máu mới làm đất dưới chân ta sinh sôi được chứ.

Ta đã mất bao nhiêu thời gian vơ vẩn kể với một linh hồn sớm khuất ở thế giới bên kia và một điều bí mật. Điều đáng lẽ phải giấu kín, dẫu biết linh hồn kia sẽ không bao giờ nghe được ta nói? Nhưng lại... chia sẻ được với ta những khổ đau mà thế giới này đang trải! Và đã khi nào ta như kẻ điên, chẳng thể làm thật đúng những điều nhỏ nhặt. (Điều con ta, cháu ta sẽ hành sự tuyệt vời chỉ trong một thoáng tự nhiên). Đã mấy lần rồi, ta giận sôi. Trừng mắt, giơ tay muốn trừng phạt kẻ xấu xa vô hình. Than ôi! Bàn tay ta bị tóe máu vì kẻ vô hình đâu hiện diện. Trước mắt ta chỉ là bức tường đá lạnh... đang đổ bóng xuống đầu ta!

Chúng ta, ai cũng đều coi mình trải qua một phần năm tháng. Từng đọc nhiều cuốn sách. Bao nhiêu câu danh ngôn từ ngàn xưa cũng thuộc làu. Có nghĩa: Ta cho ta đã hiểu và tự chủ được hết thảy mọi quy luật trong đời. Thế sao:

Vẫn thơ thẩn ngồi xem... một chiếc lá rơi.

Biết làm gì, để áy náy về cái rễ non... tướp máu.

Và không thể bằng con ta, châu ta khi xứ sở một việc thông thường... cà chuyện nhằm bức tường đá lạnh để... trừng phạt kẻ xấu xa!

Những khoảnh khắc xảy ra đó ta sẽ không mường tượng và định giải được. Chỉ có thể biết nó luôn tồn tại ngoài chủ định ta. Luôn hành lộ trong hành trình làm người. Luôn lờn vờn khiến ta nhận diện mặt sau những tấm Huân chương... khi ta đang tột độ vinh quang. Mách ta biết cảm giác rộng rễnh sẽ xảy ra khi ta đang cực kỳ sung sướng. Mô phỏng không gian ba chiều bần cùng, khánh kiệt về tiền tài, tình cảm khi cuộc sống ta đang lúc thăng thiên nếu ta chưa tìm được một chút... con! Và giúp:

Ta hiểu được: Ta phải nhìn ra bộ y phục đẹp nhất của hoàng đế là tâm áo khoả thân! Rồi có túc ta chiêm nghiệm: Nếu chiếc mũi của nữ hoàng Cleopatra thấp hơn một chút thì lịch sử loài người chắc đã không ghi như sử sách, số nạn nhân của cuộc chiến tranh thế giới thứ hai sẽ không cộng thêm năm triệu người chết chỉ vì một mảnh gỗ chân bàn trong vụ ám sát Hitter hay thành Rome kia phải cháy rụi bởi một ý thích điên rồ của bạo chúa Nero... hoặc có khi: cơn địa chấn gây sóng thần giết chết mấy trăm ngàn người Đông Nam Á có khi chỉ vì một cú nhún chân của một cậu bé bên kia bán cầu... Nhiều, rất nhiều điều để ta ngộ ra hành tinh có đời sống 16 tỉ năm này mỏng mảnh biết bao!

Những điều mạo muội tôi nói ở trên, nhiều người cũng thường nói thường bận tâm chu du với nó. Nó là một căn bệnh đôi lúc khiến ta khác đi, thậm chí khó coi trong mắt cả người thân.

Tên lâm sàng có thể gọi: bất ổn?!

Phan Đình Minh/Người đô thị

 

Tin tức liên quan

Nghịch lý không thể ngược đời hơn của Người Việt.
Google
Đừng cố tỏ ra hạnh phúc, cứ sống thật với bản thân rồi hạnh phúc sẽ đến
Bao giờ chúng ta ngừng kiếm tiền và biết cách hưởng thụ?
Những tháng ngày tốt đẹp của nhân loại không còn nhiều.
Làm người Việt Nam
Thống kê lực lượng đi làm và ăn bám ở Việt Nam
Phẩm giá con người trong truyền thông đại chúng
Sự nguy hiểm của một trào lưu
Sự khác nhau giữa bức thư gửi mẹ của người... tử tù và của CEO
Hệ lụy từ việc du nhập tùy tiện, thiếu văn hóa các lễ hội nước ngoài
Từ
Im lặng – Sức mạnh của kẻ thông minh hay sự lạnh lùng?
Gà con hỏi: ‘Sao ngày nào mẹ cũng phải đẻ trứng?’, gà mẹ trả lời thật là hay…
Tư duy tích cực - nguồn năng lượng tự nhiên vô giá
Nghiên cứu chứng minh: Càng học cao, lắm tiền thì cuộc sống càng ít hạnh phúc
Thôi kệ
Đừng hờ hững với đời như bọt bể
Đây là lý do tại sao bạn không nên tranh cãi khi đang tức giận
Đẹp và cái đẹp cần vinh danh!
Phạm phải 4 sai lầm này, tiền bạc sẽ mãi mãi rời xa bạn
Bức thư ông bố gửi con gái và bài học cuộc đời
Bố mẹ còn nghiện facebook bảo sao trẻ không sống ảo
Vì sao người Nhật lại thích xin lỗi?
Cái tôi – điều nghiệt ngã nhất của kiếp nhân sinh?
Những suy nghĩ của tôi về tiền và sự giàu có
Chỉ suy nghĩ nhị nguyên sẽ chẳng tiến lên được
Tại sao “giàu thì nó ghét”???
Vì cái Tôi vẫn còn hiện hữu nên không thể sống lặng lẽ
Bạn có dám khóa Facebook 1 năm để đổi lấy 5 điều tuyệt vời này không?
Tấm lòng thoáng đãng thì tiền đồ rộng mở
Năm mới suy nghĩ về hai chữ Phúc và Đức
Năm mới, mong gì? làm gì?
Đầu độc tổ tiên,
Bản chất vi diệu của lời khen: Có thể người ta khen là để dò xét, cảnh cáo bạn đấy nhé!
Đời người ai cũng có 4 giai đoạn khắc nghiệt nhất, nhưng không phải ai cũng toàn vẹn trải qua.
Người tâm lượng hẹp hòi thì cuộc sống khó suôn sẻ
Dừng lại đi những tâm hồn méo mó!
Đừng cảm thấy tồi tệ thay tôi, khi tôi làm gì đó chỉ một mình!
Biết tôn trọng người khác là một loại mỹ đức
Sự thật khắc nghiệt của cuộc sống mà chúng ta đừng cố ... tự lừa mình!
Tri ân thầy tôi đã dạy tôi sống đẹp
3 việc tuyệt đối không nên giúp người khác
Trí tuệ người xưa: Không chần chừ, không nói lời thừa thãi, không ra vẻ
13-10: Tôn vinh ai? Vì cái gì?
Lòng biết ơn có lợi cho tâm hồn và trí tuệ
Học cách bình thản với đời, chuyện duyên phận hãy cứ để trời cao
Trước khi chết con người thường nuối tiếc nhất điều gì?
Im lặng đôi khi còn giá trị hơn cả vạn lời nói…
hotline
0917123113
chat Facebook
zalo