Tin hot

Hãy thành công trước khi cha mẹ của bạn già đi! Suy ngẫm

Thời gian chẳng đợi một ai, nó đi, đi mãi chẳng bao giờ dừng lại ! Hãy thành công trước khi cha mẹ của bạn già đi!

Con cái ngày một trưởng thành, cha mẹ lại một ngày già đi. Ước sao cho sự trưởng thành của chúng ta có thể nhanh hơn sự già nua của cha mẹ, để chúng ta có đủ năng lực và thời gian chăm sóc cho họ, trở thành chỗ dựa vững chắc cho họ.

Tôi thường oán giận cha mẹ rằng họ lúc nào cũng coi tôi là một đứa trẻ. Họ thường hoài nghi những quyết định của chúng ta. Cho rằng những quyết định của chúng ta là háo thắng, bốc đồng.

Họ luôn cho rằng những quyết định của chúng ta là sai lầm sau này nhất định sẽ hối hận vì những gì mình làm. Cho nên, họ thường can thiệp vào những quyết định của chúng ta. Có thời điểm còn làm rồi mới nói cho chúng ta. Tôi thường nói với họ rằng tôi đã lớn rồi có thể tự quyết định cuộc sống của mình, có chính kiến riêng của mình và muốn được tự mình quyết định tương lai. Thế nhưng chỉ một câu “ trẻ con, biết gì mà nói.

“Chúng ta chỉ vì muốn tốt cho con thôi” khiến chúng ta chẳng còn lời nào để nói.

Tôi biết rằng họ đều là vì muốn tốt cho chúng ta nhưng chẳng thể nào chấp nhận được cách thức yêu của họ dành cho mình. Trong mắt cha mẹ, dù chúng ta có lớn bao nhiêu thì với họ chúng ta mãi mãi đều là trẻ con cần được họ quan tâm chăm sóc. Thế nhưng phần quan tâm chăm sóc này lại là áp lực quá nặng nề khiến tôi chẳng thể nào cảm nhận được hơi ấm của tình thân mà chỉ thấy tầng tầng áp lực.

Có lẽ có người sẽ nói rằng tôi không biết cảm ơn sự chiếu cố của cha mẹ còn cô phụ lòng tốt của cha mẹ nhưng hiếu thuận không có nghĩa là hoàn toàn phục tùng. Mặc dù không dám cam đoan rằng tất cả những quyết định của mình là đúng đắn. Nhưng ít nhất tôi cũng không hối hận mà cho dù sau này có hối hận đi chăng nữa tôi vẫn sẽ kiên trì với lựa chọn của mình.

Dù có khổ có mệt hơn cũng quyết tâm theo đuổi. Mà bố mẹ lựa chọn cho tôi hoặc dù cho có đúng là như vậy chăng nữa khiến cho tương lai của tôi thuận lợi hơn nhưng nó vẫn khiến tôi cảm thấy đáng tiếc mà tôi không muốn sự tiếc nuối này biến thành sự oán trách cha mẹ mình.

“Con lớn rồi, cha mẹ cũng già rồi” khi nhìn vào những câu nói này, tôi đã cãi nhau với cha mẹ vài ngày. Tôi bỗng nhiên phát hiện ra rằng, cha mẹ không yên tâm hoặc là bởi vì họ chưa bao giờ thực sự để tâm những điều này.

Vì vậy mà họ vẫn luôn gồng lên cố hết sức mình để trải cho chúng ta con đường tương lai bằng phẳng. Có một ngày họ sẽ rời xa chúng ta, còn chúng ta thì vẫn đang loay hoay với những khó khăn và thất bại. Cho nên họ vội vàng, gấp gáp giúp chúng ta quyết định lựa chọn nên học ở trường đại học nào, lựa chọn ngành nào sau này lên xin việc ở đâu ra sao. Cứ như vậy cả một đời họ chẳng bao giờ hết lo.

Nghĩ thông rồi tôi quyết định sẽ không chiến tranh lạnh với họ nữa, cùng cha mẹ trao đổi thêm để họ và tôi cùng thấu hiểu lẫn nhau. Tôi hết sức nghiêm túc nói với cha mẹ, để họ hiểu về cách nghĩ, cách làm của tôi. Tôi đã quyết tâm ra sao và tôi muốn họ tôn trọng ý kiến của mình. Nếu như họ vẫn còn chưa an tâm vậy tôi sẽ cùng họ kí một hiệp ước trong bốn năm.

Tôi bảo đảm với họ trong thời gian bốn năm này tôi sẽ tự mình chăm sóc bản thân, cố gắng học hành, nỗ lực lập nghiệp. Nếu như tôi không làm được những điều này hoặc là tôi thất bại, sau khi tốt nghiệp tôi sẽ nghe lời họ, an phận làm một công việc ổn định để qua ngày.

Tôi hy vọng trong bốn năm đó có thể dùng hành động để chứng minh cho cha mẹ thấy, mình là người rất có trách nhiệm, có thể vượt qua những gian nan và thử thách. Bọn họ sẽ tin tưởng vào sự trưởng thành của tôi mà không phải lo lắng vất vả bảo hộ tôi như một tên nhóc.

Thông qua lần thử nghiệm này, tôi và bố mẹ đã hiểu biết lẫn nhau, tôn trọng lẫn nhau. Có lẽ họ vẫn chưa thể thực sự an tâm nhưng ít nhất tôi vẫn có lòng tin mình sẽ thành công. Có thể cảm thông cho nỗi khổ tâm vất vả của cha mẹ mình mà không đem sự quan tâm của họ trở thành ước thúc trói buộc của họ với mình.

Sắp tới là thời gian thi đại học, tôi nhất định sẽ cố gắng không phụ kì vọng của cha mẹ, những bước tiến trên đường đời của tôi sẽ luôn có họ ở bên. Trước đây họ là chỗ dựa của tôi, nay tôi sẽ là điểm tựa cho họ.

 Thu Hương

 

Tin tức liên quan

Gia phong thuần phác chính trực ắt sẽ dạy con thành hiền tài
Muốn chữa khỏi bệnh tương tư …
Mở lòng đi, bởi thế giới không có gì đáng sợ!
Một câu chuyện hay - một bài học sâu về
Sống trong chữ nghèo
Triết lý từ Khổng Tử có sức mạnh thay đổi cuộc đời bạn
Viết cho những người quê đi bên lề thành phố…
Bạn đang sống hay đang tồn tại?
Bởi cuộc đời không có hai từ
Nghệ thuật đáp lại lời khen
Có bao giờ bạn coi khinh người nghèo hơn mình?
10 quý nhân đã gặp thì đừng bao giờ để mất trong cuộc đời bạn
Ngộ độc
Chuyện của 3 con cá: Đọc và ngẫm, nhiều người trong chúng ta sẽ thấy ngậm ngùi
Ai đánh cắp tuổi thơ của con trẻ?
Suy ngẫm về kinh tế thị trường và sự suy đồi đạo đức
Cái giá của hạnh phúc
 Hãy thay đổi bản thân mình trước
Bình tĩnh sống giữa ‘kỷ nguyên chọt chọt’
Đáng ngẫm! 3 việc không nên can dự, 3 món tiền không nên cho vay và 3 việc dại dột không nên phạm phải
Những điều bạn không nên tiếp tục làm với bản thân
Bàn về tâm lý “sợ ma” của con người
Nếu không biết cúi mình lắng nghe thì con trẻ mãi mãi không thể trưởng thành
Chồng mất, vợ muốn tự tử nhưng ông lái đò khiến cô bật cười!
Bi kịch trẻ vị thành niên bị
Nhân ngày 8/3: Đằng sau câu thơ “Em là ai? Cô gái hay nàng tiên?” là một tội ác tày trời không phải ai cũng biết 
Mỗi ngày hãy dành ra 60 phút buổi tối để làm những điều sau, cuộc sống sẽ tuyệt vời bất ngờ đấy
Ôn hòa và Tĩnh lặng là biểu hiện của một tâm hồn trưởng thành
Lời xin lỗi của một cái lưỡi
Những điểm khác biệt một trời một vực giữa “con trai” và “đàn ông”
Tại sao có những người cứ mãi mãi không hạnh phúc? Lý do là đây!
Tâm lý nô lệ của người Việt
Tử tế à, tử tế ơi, hãy quay lại với người Việt!
Gửi Thần Tài!
Cuộc đời quá ngắn để hiểu ra những sự thật cay đắng này...
Đạo và đức xưa và nay
Không cần bỏ Tết, nhưng hãy bỏ những giả tạo và áp lực của Tết
Nghĩ về ý nghĩa của Tết cổ truyền
Tết Việt và những giá trị không bao giờ cũ
Tết là cái phúc cho dân tộc
Chiếc bình sứ cổ
Không biết đủ thì bao nhiêu cho đủ
Tết mất chất, hay là chúng ta đã khác?
Có hiểu mới có thương, không hiểu biết không thể thương yêu!
Vì sao đánh xong giặc Ân, Thánh Gióng phải bay ngay về trời? 
Cái tôi của cá sấu
Nốt trầm cuối năm của những người xa quê.
Sự cô đơn và định nghĩa về bạn bè
Dù bạn giàu hay nghèo cũng nên đọc bài viết này.
Làm thế nào để trở thành người hạnh phúc? Nguyên nhân then chốt lại chính 3 chữ này