Tin hot

Lời xin lỗi của một cái lưỡi Suy ngẫm

Cậu đâu chọn được nơi mình sinh ra, đâu muốn mỗi lúc lãng tai lại phải hỏi lại tên một người bắt đầu bằng "Nờ cao" hay "Lờ thấp". Tất cả là lỗi của Lưỡi tôi, tại tôi dễ dãi, xuề xòa rồi tự cho mình là đúng...

Kính thưa cậu chủ, cũng là người bạn đồng hành bấy lâu!

“Tôi là Lưỡi”, dù chỉ là trong mơ, tôi vẫn mong được một lần hội ngộ, phát âm tròn vành rõ chữ trước mặt cậu chủ như vậy. Chỉ sợ, đến lúc đó, cậu chủ lại muốn kiện tôi ra toà vì tội làm trì hoãn ước mơ của cậu.

Gắn bó, là một phần của cậu từ khi sinh ra, tôi biết 15 năm đầu đời là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời cậu. Khi ấy, cậu được bao bọc trong tình yêu vô bờ của đấng sinh thành, là niềm tự hào của mái trường làng bé nhỏ, là niềm hi vọng của cả dòng họ.

Ôm ước mơ trở thành nhà giáo, cậu bước vào ngôi trường chuyên của tỉnh với sự tự tin tuyệt đối để rồi chẳng bao lâu đã rơi xuống vực sâu tuyệt vọng. Ngay từ ngày đầu tiên đến lớp, cậu - dù giới thiệu bản thân với chất giọng trầm bổng, truyền cảm, vẫn khiến cả lớp cười ồ lên còn cô giáo chủ nhiệm thì che miệng tủm tỉm. Khoảng thời gian ác mộng của cậu bắt đầu, khi đám bạn cùng lớp luôn lấy cậu ra làm trò đùa, nhất là trong giờ ngoại ngữ.

Chưa kể về nhà riêng của anh trai trên thành phố, lại nghe bà chị dâu đay nghiến: “Em nói với anh bao lần rồi, đợi con Hin học nói xong rồi anh muốn kể chuyện gì thì kể!”. Đến bà giúp việc theo giờ cũng thỉnh thoảng ê a tập đọc cùng con Hin, mà đúng hơn là xỏ lá cậu: “Ừ nhờ, Hin nói chuẩn nhờ, không bị ngọng nhờ”.

Cậu lên mạng, từng tâm đắc với ý kiến “đố tìm được vùng nào không nói ngọng” trên khắp đất nước nhưng rồi chính cậu đã nhận ra, đó chỉ là một kiểu ngụy biện cho cách dùng phương ngữ lệch chuẩn.

Nhìn cậu buồn, Lưỡi tôi bỗng dưng phát nhiệt.

Ban đầu, tôi hờn cả thế giới. Cậu đâu chọn được nơi mình sinh ra, đâu muốn mỗi lúc lãng tai lại phải hỏi lại tên một người bắt đầu bằng "Nờ cao" hay "Lờ thấp". Nhưng sau, tôi lại trách chính bản thân mình. Vì bộ máy phát âm của cậu không hề có khiếm khuyết nên tất cả là tại tôi, tại tôi dễ dãi, xuề xòa rồi tự cho mình là đúng. Giờ đây, nhận ra sai lầm của bản thân, tôi quyết định cùng cậu vạch ra mục tiêu xóa ngọng.

Tôi biết, việc này không dễ dàng gì. Nhưng dù khó đến mấy, để hiện thực hóa ước mơ của cậu, hai ta càng phải cố gắng sửa chữa, hoàn thiện mình. Bởi khi đứng trên bục giảng, học trò tiếp thu bài giảng qua giọng nói của cậu. Cậu nói ngọng, chúng sẽ nói ngọng theo, từ đó sản sinh ra một tập thể hay xa hơn là một thế hệ nói ngọng.

Chưa biết chừng với tài năng xuất chúng, mai sau cậu trang bị đủ bằng cấp, chức danh để làm việc tại cơ quan đầu não của ngành thì càng phải làm gương. Lúc ấy, cậu sẽ đại diện cho một chuẩn mực. Mà đã gọi là chuẩn mực thì không thể ngọng líu ngọng lô được, cậu nhỉ!

Ký tên

Lưỡi của cậu

Tin tức liên quan

Nghịch lý không thể ngược đời hơn của Người Việt.
Google
Đừng cố tỏ ra hạnh phúc, cứ sống thật với bản thân rồi hạnh phúc sẽ đến
Bao giờ chúng ta ngừng kiếm tiền và biết cách hưởng thụ?
Những tháng ngày tốt đẹp của nhân loại không còn nhiều.
Làm người Việt Nam
Thống kê lực lượng đi làm và ăn bám ở Việt Nam
Phẩm giá con người trong truyền thông đại chúng
Sự nguy hiểm của một trào lưu
Sự khác nhau giữa bức thư gửi mẹ của người... tử tù và của CEO
Hệ lụy từ việc du nhập tùy tiện, thiếu văn hóa các lễ hội nước ngoài
Từ
Im lặng – Sức mạnh của kẻ thông minh hay sự lạnh lùng?
Gà con hỏi: ‘Sao ngày nào mẹ cũng phải đẻ trứng?’, gà mẹ trả lời thật là hay…
Tư duy tích cực - nguồn năng lượng tự nhiên vô giá
Nghiên cứu chứng minh: Càng học cao, lắm tiền thì cuộc sống càng ít hạnh phúc
Thôi kệ
Đừng hờ hững với đời như bọt bể
Đây là lý do tại sao bạn không nên tranh cãi khi đang tức giận
Đẹp và cái đẹp cần vinh danh!
Phạm phải 4 sai lầm này, tiền bạc sẽ mãi mãi rời xa bạn
Bức thư ông bố gửi con gái và bài học cuộc đời
Bố mẹ còn nghiện facebook bảo sao trẻ không sống ảo
Vì sao người Nhật lại thích xin lỗi?
Cái tôi – điều nghiệt ngã nhất của kiếp nhân sinh?
Những suy nghĩ của tôi về tiền và sự giàu có
Chỉ suy nghĩ nhị nguyên sẽ chẳng tiến lên được
Tại sao “giàu thì nó ghét”???
Vì cái Tôi vẫn còn hiện hữu nên không thể sống lặng lẽ
Bạn có dám khóa Facebook 1 năm để đổi lấy 5 điều tuyệt vời này không?
Tấm lòng thoáng đãng thì tiền đồ rộng mở
Năm mới suy nghĩ về hai chữ Phúc và Đức
Năm mới, mong gì? làm gì?
Đầu độc tổ tiên,
Bản chất vi diệu của lời khen: Có thể người ta khen là để dò xét, cảnh cáo bạn đấy nhé!
Đời người ai cũng có 4 giai đoạn khắc nghiệt nhất, nhưng không phải ai cũng toàn vẹn trải qua.
Người tâm lượng hẹp hòi thì cuộc sống khó suôn sẻ
Dừng lại đi những tâm hồn méo mó!
Đừng cảm thấy tồi tệ thay tôi, khi tôi làm gì đó chỉ một mình!
Biết tôn trọng người khác là một loại mỹ đức
Sự thật khắc nghiệt của cuộc sống mà chúng ta đừng cố ... tự lừa mình!
Tri ân thầy tôi đã dạy tôi sống đẹp
3 việc tuyệt đối không nên giúp người khác
Trí tuệ người xưa: Không chần chừ, không nói lời thừa thãi, không ra vẻ
13-10: Tôn vinh ai? Vì cái gì?
Lòng biết ơn có lợi cho tâm hồn và trí tuệ
Học cách bình thản với đời, chuyện duyên phận hãy cứ để trời cao
Trước khi chết con người thường nuối tiếc nhất điều gì?
Im lặng đôi khi còn giá trị hơn cả vạn lời nói…
hotline
0917123113
chat Facebook
zalo