Tin hot

Viết cho những người quê đi bên lề thành phố… Suy ngẫm

Bài viết này tôi không dành tặng cho những người sống ở quê, cũng không dành tặng những người quê sống ở thành phố. Tôi viết cho những người quê đi bên lề thành phố, những người quê vẫn đang trăn trở tìm cho mình một chỗ đứng giữa chốn phù hoa…

Rời quê hương, những con người ấy mang theo bao hoài bão, khát khao và hình dung một cách đơn giản rằng: chỉ cần đặt chân lên thành phố là những hoài bão, khát khao của họ sẽ sớm trở thành hiện thực. Màu xanh bình yên của làng quê lùi lại phía sau, trong lòng họ chỉ còn những náo nức hướng về phía trước. “Thành phố” – hai tiếng thật đẹp đẽ và đầy sức quyến rũ.

Nhưng… đặt bước chân đầu tiên lên nơi mang tên “thành phố”, họ bỗng thấy mình nghẹt thở. Thành phố quá lạ lẫm so với những gì họ hình dung tưởng tượng. Ồn ào, tấp nập, khói bụi – những thứ đó họ đều biết trước rồi, nhưng vẫn có một cái gì đấy khiến họ muốn quay đầu… Nhưng làm sao có thể quay đầu ngay được? Họ phải gắng gượng bước đi…

Thành phố vội vã cuốn họ theo những vòng xoay của nó. Họ cố gắng để mình không bị nuốt chửng trong những vòng xoay ấy. Nhưng thật không dễ dàng gì! Những vật lộn mưu sinh khiến cho bao hoài bão vẫn chỉ là hoài bão…

Nhiều đêm đi giữa lòng thành phố, tiếng xe cộ vù vù lướt qua ngay bên tai mà tưởng như đó là những âm thanh vọng đến từ một thế giới khác. Cảm giác bơ vơ, lạc lõng… Để rồi chợt giật mình: nếu không có căn phòng trọ thì mình sẽ đi đâu về đâu giữa thành phố này??? Bỗng khao khát một chốn bình yên cho tâm hồn, bỗng khao khát trở về với quê hương, bỗng thấm thía hơn bao giờ hết câu hát “thiếu quê hương, ta về… ta về… đâu?”

Họ trở về quê hương trong tâm trạng mệt mỏi, rệu rã. Đồng ruộng, xóm làng vẫn một màu xanh bình yên. Chợt thấy lòng dịu lại và đủ sức để ngẫm về quãng thời gian vừa qua. Những tiếng còi xe, những dòng người tấp nập, những bon chen lo toan của cuộc sống chỉ còn tồn tại ở một phương trời xa xăm nào đó. Nơi đây thật bình yên và sâu lắng! Hít thở bầu không khí quê hương, họ bỗng thấy lòng khoan khoái, có cảm giác như vừa được tiếp thêm niềm tin, nghị lực và tình yêu cuộc sống. Quê hương đang vỗ về tâm hồn họ.

Nhưng bao hoài bão khát khao vẫn còn đó, những ánh mắt một ngày kia lại hướng về phương trời xa xăm. Và họ lại quyết định lên đường.

Quê hương không đủ sức níu giữ những bước chân. Quê hương chỉ là bến đỗ bình yên của những tâm hồn đang nổi sóng. Họ trở về quê như Ăng tê trở về với đất mẹ, để có thêm sức mạnh, để có thêm niềm tin và nghị lực, để có thể bước tiếp ở bên lề thành phố!

 Lan Hương

Tin tức liên quan

Cách nhìn người lưu truyền ngàn năm ai cũng phải biết
Tôi lười biếng nhưng tôi là người thành công
Người không tranh giành không phải người ngốc mà là người có phúc!
Trên đời này bạn nhất định phải tha thứ cho ba người
Bài học về thứ không mua được bằng tiền
Vì sao người Do Thái luôn trả lời câu hỏi này bằng một câu hỏi khác?
Nếu được sống thêm một lần nữa, bạn có muốn thay đổi điều gì?
Một trong những lý do khiến bạn bị người khác ghét
Tốc độ của hạnh phúc là chậm rãi
Khi ‘ký ức’ thành ‘di sản’
Có lúc nào bạn suy nghĩ tiêu cực, hãy nhớ câu chuyện về tờ 20 USD này nhé
Nhất định, bạn là người may mắn
10 điều phương Tây đã dạy tôi.
Nhật ký sau khi chết (không đọc phí 1 đời)
Vì sao Việt Nam ngày càng nhiều
Trào lưu sống nhảm nhí.
Chuyện phiếm của chó, mèo, chuột.
Người thông minh đối xử với người họ không thích như thế nào?
Bạn không thể thay đổi hoàn cảnh, nhưng có thể thay đổi tâm thái của chính mình
Những bài học mà chỉ khi trắng tay bạn mới thấy thấm thía
Sự thật luôn mất lòng, còn dối trá bao giờ cũng kiều diễm
Lễ Vu lan và đạo lý sống của dân tộc Việt Nam
Sống là phải học, còn trẻ thì đừng bao giờ nói 'tôi không biết'
Hy vọng và thất vọng
Hành vi của những người chân thật
Ngừng ghen tị - để cuộc sống bạn tốt hơn.
Những con dốc cuộc đời
Nghệ thuật lắng nghe
Người biết ‘cúi đầu’ mới có thể ‘ngẩng đầu’
Ngoài vùng lịch sự
Hãy thành công trước khi cha mẹ của bạn già đi!
10 năm đi lang thang tôi đã nhận được gì?
Khi người ta ... chán sống
Ta đánh giá người khác thế nào thì cũng đánh giá bản thân thế ấy
Nghĩa gốc của “trâu già gặm cỏ non”, nửa câu sau lại càng kinh điển.
Nước chảy cuối dòng thành thác nước, người đến cùng đường người hồi sinh
Phút chiêm nghiệm cuộc đời
Sau 30 tuổi, nhất định phải dứt khoát vứt đi 5 thứ: Nhờ đó vận mệnh hanh thông, tinh thần thoải mái.
Khi lớn lên, ai cũng phải chịu trách nhiệm với khuôn mặt của mình
Hãy yêu thương khi còn có thể
Em bé dính đầy bùn lên xe buýt ai cũng coi thường, sau đó em nói một câu khiến tất thảy kinh ngạc và cảm động
Đừng tìm hạnh phúc.
Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất
Bắt đầu lại
Những sự thật mà chúng ta buộc phải chấp nhận
Tuyệt đối không hoang phí thời gian vào những kẻ nói xấu bạn, hãy nhớ CẢ ĐỜI họ chỉ có thể đứng SAU LƯNG bạn mà thôi!
Tại sao bạn nên yêu quý bản thân nhiều hơn?
Ý nghĩa của tiền bạc
Sao lại dạy điều xấu, việc ác?