Thẩm định thực hư Suy ngẫm

Đừng thấy gì lấp lánh, loá mắt tưởng bở Vàng

Đừng thấy vẻ đàng hoàng, vội cho là tử tế

Đừng xem kẻ chăm lễ, nghĩ rằng họ đức nhân

Đừng xem kẻ phong trần, bảo họ là ngạo sĩ

Đừng cho người ở Mĩ, tất là giỏi tiếng Anh

Đừng thấy Khỉ trên cành, chẳng bao giờ bị ngã

Đừng cho rằng là Cá, không biết sợ nước sâu

Đừng mặc định là Trâu, ắt khoẻ hơn loài Hổ

Đừng đánh cược cho Thỏ, luôn nhanh hơn cụ Rùa

Đừng thấy ngang như Cua, sẽ bị thuỷ triều cuốn

Đừng thấy Chuột giỏi chốn, mà thoát khỏi bẫy tham

Đừng thấy ai đi làm, cũng cho là lao động

Những ai giỏi phép cộng, thường cũng giỏi tính trừ

Những ai tự nhận ngu, nhận ra điều khôn dại

Những ai là vĩ đại, luôn mang Đạo Thánh nhân

Những ai thạo phép nhân, cũng là biết chia vậy

Những ai yêu làn mây, sẽ say mê trời biếc

Những ai không sợ chết, sẽ gắng sống đến cùng

Những ai chuộng mênh mông, sẽ tìm ra biển lớn

Những ai dậy thức sớm, là trăn trở với đời

Những ai gió cuốn trôi, là cỏ may hoang hoá...

Đời có bao sự lạ, hãy thẩm định thực hư

Để bước đi khiêm từ, mà ngẩng cao tiến tiếp.

Nguyễn Tất Thịnh

zalo