Tin hot

Thầy tha hóa, làm sao trò có thể 'tôn sư'? Suy ngẫm

Những thầy cô đang ngày đêm lăn lộn nơi giảng đường hết lòng hết sức vì học sinh thân yêu không thể không cảm thấy bị làm nhục khi có những đồng nghiệp tha hóa, biến chất. Một “con sâu” đang làm ô danh một nghề cao quý và những tâm hồn cao quý.

Dạy học là một nghề cao quý không phải chỉ bởi là công lao dìu dắt, dạy bảo mà quan trọng hơn, người thầy chính là tấm gương sáng cho học trò noi theo.

Khi là nghề cao quý, được cả xã hội tôn vinh thì kèm với đó cũng là một trách nhiệm vô cùng nặng nề. Người thầy luôn luôn phải là tấm gương sáng. Muốn trò “tôn sư” thì trước hết và trên hết, người thầy phải biết “trọng đạo”. Việc giữ gìn sự trong sạch môi trường giáo dục cũng chính là bảo vệ các thầy cô giáo chân chính không vì một vài “con sâu” mà “làm rầu nồi canh”.

Cách đây ít lâu, trên báo Giáo dục & Thời đại có một bài báo gây xôn xao, được nhiều cơ quan thông tấn báo chí đăng tải lại. Đó là bài “Ngậm ngùi vì thầy… sang quá!” của tác giả Hồng Châm. Bài báo có đoạn : “Vị PGS nọ bước vào lớp, dáng dấp phương phi và bước chân đường hoàng, đĩnh đạc. Vừa ngồi vào bàn giáo viên, thầy đã đảo mắt quan sát khắp lượt phòng học và chê bai trang thiết bị ở đây “nghèo” quá. “Thời buổi bây giờ tất cả phải công nghệ cao. Công việc của tôi hàng ngày quá nhiều, nên lúc nào máy móc, phương tiện phục vụ cũng phải chỉn chu”- Thầy nói với chất giọng lơ lớ xứ Nghệ, rồi giở chiếc máy vi tính mới toanh ra để trên bàn và hỏi cả lớp: “Wifi cắm ở đâu các em?”.

Một câu hỏi không thể “hài hước” hơn bởi vì Wifi là mạng không dây, sao lại cần phích cắm!?

Không dừng ở đó, bài báo kể lại việc thầy gợi ý vòi ăn như thế nào, đòi đi đưa đi massage thư giãn ra sao…

Người gửi cho tôi bài báo trên cho tôi, một đồng nghiệp tỏ ra rất bức xúc: “Kinh tế đang suy thoái. Hàng ngàn doanh nghiệp đóng cửa. Hàng trăm ngân hàng điêu đứng. Hàng vạn gia đình có con em đang theo học tại các trường đại học, cao đẳng chưa có tiền đóng học phí hoặc tiền ăn do ngân hàng không có vốn để giải ngân cho các em vay. Đã có hàng trăm sinh viên bỏ học vì không có tiền để theo đuổi con đường tìm đến tri thức mới vì hoàn cảnh…. Đọc bài viết trên tờ báo của Bộ GD- ĐT mà thấy đau lòng….”.

Cách đây hơn 10 năm, tôi đã từng theo học một ông thày mà theo tôi là rất kém về cả tài năng và nhân cách. Ngày đó, tôi đã nhiều lần định lên tiếng nhưng rồi cái “vòng kim cô” là câu “Học thầy rồi phản lại thầy” đã khiến học trò chỉ biết câm lặng dù thầy có sai trái đến đâu. Nó cũng ám ảnh tôi đến mức dù rất uất ức nhưng rồi tôi cũng câm lặng suốt thời gian theo học với một mong muốn mơ hồ rồi thầy sẽ sớm tỉnh ngộ. Và giờ đây, khi đọc những dòng này, tôi ân hận vì mình đã im lặng. Những người như thế này đâu phải là THẦY và đáng gọi là THẦY?

Viết đến đây tôi chợt nhớ một bài trên báo điện tử Vietnamnet kể về tâm trạng day dứt của một người thầy mỗi khi nhận phong bì nho nhỏ từ các em học sinh ngày lễ, tết. Bài báo viết: “Tôi không thể mỉm cười thanh thản nhận phong bì của học trò, khi biết đằng sau nụ cười của các em là những giọt mồ hôi của người mẹ làm osin xa nhà, của người cha làm phụ hồ mỗi sớm chiều. Tôi cũng không thể thanh thản nhận phong bì của các em, khi mà biết rằng chỉ cần mình quay lưng bước đi, sẽ có tiếng xì xào, bàn tán của học trò: Lớp mày đi bao nhiêu?".

Vâng, một thày giáo bình thường ở một ngôi trường xa xôi nào đó đã hành xử đầy cao thượng và tự trọng. Trong khi đó ở một trường ngay giữa Thù đô Hà Nội lại có người làm điều ô danh sự nghiệp mà các bậc tiền nhân như Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm… ngày xưa và hàng vạn thầy cô giáo của ngày hôm nay đã và đang dày công vun đắp.

Đọc bài trên GD&TĐ, có lẽ người bức xúc nhất, đau lòng nhất, cảm thấy bị xúc phạm nhất mà chính là các người thầy chân chính. Những thầy cô đang ngày đêm lăn lộn nơi giảng đường hết lòng, hết sức vì học sinh thân yêu không thể không cảm thấy bị làm nhục khi có những đồng nghiệp như vị PGS này.

Một “con sâu” đang làm ô danh  một nghề cao quý và những tâm hồn cao quý.

Theo các bạn, nếu một trường đại học nào mà có vị PGS với tư cách như trên có nên cho giảng dạy nữa hay không? Hoặc nói cách khác, có nên để những “ông thầy tha hóa” như thế đứng trên giảng đường để dạy dỗ con cháu chúng ta?

Khi thầy “tha hóa”, sao trò “tôn sư”?

Tin tức liên quan

Gian nan hoạn nạn mới biết được lòng người
Tắm cho con gái, cha vô tình hỏi một câu, bất ngờ biết được bí mật giấu kín bấy lâu
Muốn thành công và giàu có, đừng bỏ qua lời khuyên đắt giá này của Donald Trump 
Đã mơ thì mơ hẳn tới những vì sao, nhưng hãy để đôi chân trụ vững dưới mặt đất
Một phút bạn làm được gì?
Điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời
Nghịch lý không thể ngược đời hơn của Người Việt.
Google
Đừng cố tỏ ra hạnh phúc, cứ sống thật với bản thân rồi hạnh phúc sẽ đến
Bao giờ chúng ta ngừng kiếm tiền và biết cách hưởng thụ?
Những tháng ngày tốt đẹp của nhân loại không còn nhiều.
Làm người Việt Nam
Thống kê lực lượng đi làm và ăn bám ở Việt Nam
Phẩm giá con người trong truyền thông đại chúng
Sự nguy hiểm của một trào lưu
Sự khác nhau giữa bức thư gửi mẹ của người... tử tù và của CEO
Hệ lụy từ việc du nhập tùy tiện, thiếu văn hóa các lễ hội nước ngoài
Từ
Im lặng – Sức mạnh của kẻ thông minh hay sự lạnh lùng?
Gà con hỏi: ‘Sao ngày nào mẹ cũng phải đẻ trứng?’, gà mẹ trả lời thật là hay…
Tư duy tích cực - nguồn năng lượng tự nhiên vô giá
Nghiên cứu chứng minh: Càng học cao, lắm tiền thì cuộc sống càng ít hạnh phúc
Thôi kệ
Đừng hờ hững với đời như bọt bể
Đây là lý do tại sao bạn không nên tranh cãi khi đang tức giận
Đẹp và cái đẹp cần vinh danh!
Phạm phải 4 sai lầm này, tiền bạc sẽ mãi mãi rời xa bạn
Bức thư ông bố gửi con gái và bài học cuộc đời
Bố mẹ còn nghiện facebook bảo sao trẻ không sống ảo
Vì sao người Nhật lại thích xin lỗi?
Cái tôi – điều nghiệt ngã nhất của kiếp nhân sinh?
Những suy nghĩ của tôi về tiền và sự giàu có
Chỉ suy nghĩ nhị nguyên sẽ chẳng tiến lên được
Tại sao “giàu thì nó ghét”???
Vì cái Tôi vẫn còn hiện hữu nên không thể sống lặng lẽ
Bạn có dám khóa Facebook 1 năm để đổi lấy 5 điều tuyệt vời này không?
Tấm lòng thoáng đãng thì tiền đồ rộng mở
Năm mới suy nghĩ về hai chữ Phúc và Đức
Năm mới, mong gì? làm gì?
Đầu độc tổ tiên,
Bản chất vi diệu của lời khen: Có thể người ta khen là để dò xét, cảnh cáo bạn đấy nhé!
Đời người ai cũng có 4 giai đoạn khắc nghiệt nhất, nhưng không phải ai cũng toàn vẹn trải qua.
Người tâm lượng hẹp hòi thì cuộc sống khó suôn sẻ
Dừng lại đi những tâm hồn méo mó!
Đừng cảm thấy tồi tệ thay tôi, khi tôi làm gì đó chỉ một mình!
Biết tôn trọng người khác là một loại mỹ đức
Sự thật khắc nghiệt của cuộc sống mà chúng ta đừng cố ... tự lừa mình!
Tri ân thầy tôi đã dạy tôi sống đẹp
3 việc tuyệt đối không nên giúp người khác
hotline
0917123113
chat Facebook
zalo