Tin hot

Thầy tha hóa, làm sao trò có thể 'tôn sư'? Suy ngẫm

Những thầy cô đang ngày đêm lăn lộn nơi giảng đường hết lòng hết sức vì học sinh thân yêu không thể không cảm thấy bị làm nhục khi có những đồng nghiệp tha hóa, biến chất. Một “con sâu” đang làm ô danh một nghề cao quý và những tâm hồn cao quý.

Dạy học là một nghề cao quý không phải chỉ bởi là công lao dìu dắt, dạy bảo mà quan trọng hơn, người thầy chính là tấm gương sáng cho học trò noi theo.

Khi là nghề cao quý, được cả xã hội tôn vinh thì kèm với đó cũng là một trách nhiệm vô cùng nặng nề. Người thầy luôn luôn phải là tấm gương sáng. Muốn trò “tôn sư” thì trước hết và trên hết, người thầy phải biết “trọng đạo”. Việc giữ gìn sự trong sạch môi trường giáo dục cũng chính là bảo vệ các thầy cô giáo chân chính không vì một vài “con sâu” mà “làm rầu nồi canh”.

Cách đây ít lâu, trên báo Giáo dục & Thời đại có một bài báo gây xôn xao, được nhiều cơ quan thông tấn báo chí đăng tải lại. Đó là bài “Ngậm ngùi vì thầy… sang quá!” của tác giả Hồng Châm. Bài báo có đoạn : “Vị PGS nọ bước vào lớp, dáng dấp phương phi và bước chân đường hoàng, đĩnh đạc. Vừa ngồi vào bàn giáo viên, thầy đã đảo mắt quan sát khắp lượt phòng học và chê bai trang thiết bị ở đây “nghèo” quá. “Thời buổi bây giờ tất cả phải công nghệ cao. Công việc của tôi hàng ngày quá nhiều, nên lúc nào máy móc, phương tiện phục vụ cũng phải chỉn chu”- Thầy nói với chất giọng lơ lớ xứ Nghệ, rồi giở chiếc máy vi tính mới toanh ra để trên bàn và hỏi cả lớp: “Wifi cắm ở đâu các em?”.

Một câu hỏi không thể “hài hước” hơn bởi vì Wifi là mạng không dây, sao lại cần phích cắm!?

Không dừng ở đó, bài báo kể lại việc thầy gợi ý vòi ăn như thế nào, đòi đi đưa đi massage thư giãn ra sao…

Người gửi cho tôi bài báo trên cho tôi, một đồng nghiệp tỏ ra rất bức xúc: “Kinh tế đang suy thoái. Hàng ngàn doanh nghiệp đóng cửa. Hàng trăm ngân hàng điêu đứng. Hàng vạn gia đình có con em đang theo học tại các trường đại học, cao đẳng chưa có tiền đóng học phí hoặc tiền ăn do ngân hàng không có vốn để giải ngân cho các em vay. Đã có hàng trăm sinh viên bỏ học vì không có tiền để theo đuổi con đường tìm đến tri thức mới vì hoàn cảnh…. Đọc bài viết trên tờ báo của Bộ GD- ĐT mà thấy đau lòng….”.

Cách đây hơn 10 năm, tôi đã từng theo học một ông thày mà theo tôi là rất kém về cả tài năng và nhân cách. Ngày đó, tôi đã nhiều lần định lên tiếng nhưng rồi cái “vòng kim cô” là câu “Học thầy rồi phản lại thầy” đã khiến học trò chỉ biết câm lặng dù thầy có sai trái đến đâu. Nó cũng ám ảnh tôi đến mức dù rất uất ức nhưng rồi tôi cũng câm lặng suốt thời gian theo học với một mong muốn mơ hồ rồi thầy sẽ sớm tỉnh ngộ. Và giờ đây, khi đọc những dòng này, tôi ân hận vì mình đã im lặng. Những người như thế này đâu phải là THẦY và đáng gọi là THẦY?

Viết đến đây tôi chợt nhớ một bài trên báo điện tử Vietnamnet kể về tâm trạng day dứt của một người thầy mỗi khi nhận phong bì nho nhỏ từ các em học sinh ngày lễ, tết. Bài báo viết: “Tôi không thể mỉm cười thanh thản nhận phong bì của học trò, khi biết đằng sau nụ cười của các em là những giọt mồ hôi của người mẹ làm osin xa nhà, của người cha làm phụ hồ mỗi sớm chiều. Tôi cũng không thể thanh thản nhận phong bì của các em, khi mà biết rằng chỉ cần mình quay lưng bước đi, sẽ có tiếng xì xào, bàn tán của học trò: Lớp mày đi bao nhiêu?".

Vâng, một thày giáo bình thường ở một ngôi trường xa xôi nào đó đã hành xử đầy cao thượng và tự trọng. Trong khi đó ở một trường ngay giữa Thù đô Hà Nội lại có người làm điều ô danh sự nghiệp mà các bậc tiền nhân như Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm… ngày xưa và hàng vạn thầy cô giáo của ngày hôm nay đã và đang dày công vun đắp.

Đọc bài trên GD&TĐ, có lẽ người bức xúc nhất, đau lòng nhất, cảm thấy bị xúc phạm nhất mà chính là các người thầy chân chính. Những thầy cô đang ngày đêm lăn lộn nơi giảng đường hết lòng, hết sức vì học sinh thân yêu không thể không cảm thấy bị làm nhục khi có những đồng nghiệp như vị PGS này.

Một “con sâu” đang làm ô danh  một nghề cao quý và những tâm hồn cao quý.

Theo các bạn, nếu một trường đại học nào mà có vị PGS với tư cách như trên có nên cho giảng dạy nữa hay không? Hoặc nói cách khác, có nên để những “ông thầy tha hóa” như thế đứng trên giảng đường để dạy dỗ con cháu chúng ta?

Khi thầy “tha hóa”, sao trò “tôn sư”?

Tin tức liên quan

Sự thật luôn mất lòng, còn dối trá bao giờ cũng kiều diễm
Lễ Vu lan và đạo lý sống của dân tộc Việt Nam
Sống là phải học, còn trẻ thì đừng bao giờ nói 'tôi không biết'
Hy vọng và thất vọng
Hành vi của những người chân thật
Ngừng ghen tị - để cuộc sống bạn tốt hơn.
Những con dốc cuộc đời
Nghệ thuật lắng nghe
Người biết ‘cúi đầu’ mới có thể ‘ngẩng đầu’
Ngoài vùng lịch sự
Hãy thành công trước khi cha mẹ của bạn già đi!
10 năm đi lang thang tôi đã nhận được gì?
Khi người ta ... chán sống
Ta đánh giá người khác thế nào thì cũng đánh giá bản thân thế ấy
Nghĩa gốc của “trâu già gặm cỏ non”, nửa câu sau lại càng kinh điển.
Nước chảy cuối dòng thành thác nước, người đến cùng đường người hồi sinh
Phút chiêm nghiệm cuộc đời
Sau 30 tuổi, nhất định phải dứt khoát vứt đi 5 thứ: Nhờ đó vận mệnh hanh thông, tinh thần thoải mái.
Khi lớn lên, ai cũng phải chịu trách nhiệm với khuôn mặt của mình
Hãy yêu thương khi còn có thể
Em bé dính đầy bùn lên xe buýt ai cũng coi thường, sau đó em nói một câu khiến tất thảy kinh ngạc và cảm động
Đừng tìm hạnh phúc.
Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất
Bắt đầu lại
Những sự thật mà chúng ta buộc phải chấp nhận
Tuyệt đối không hoang phí thời gian vào những kẻ nói xấu bạn, hãy nhớ CẢ ĐỜI họ chỉ có thể đứng SAU LƯNG bạn mà thôi!
Tại sao bạn nên yêu quý bản thân nhiều hơn?
Ý nghĩa của tiền bạc
Sao lại dạy điều xấu, việc ác?
Sự thật nghẹn nước mắt lý do anh trai từ bỏ em gái khi ba mẹ qua đời
Ích kỷ, cái gốc của mọi tính xấu
Đừng dại dột làm 6 điều sau, đời bạn sẽ hạnh phúc hơn hẳn đấy.
4 thứ
Có tài cũng khổ, bất tài cũng khổ, chỉ có người đạo đức là an nhiên tự tại
Dốt mà không dám hỏi, không bao giờ khá nổi
Bốn giai đoạn của cuộc đời
Tiền là chỗ trốn chạy của bạn khỏi con người
Những lời vàng ý ngọc cải biến vận mệnh
Lựa chọn lương thiện không phải vì ta mềm yếu
Lời dạy của người xưa: ‘Cơm rau dưa là phúc! cơm rau dưa thì vui!’
Để sống thật, hãy biết dừng lại.
Theo đuổi sự đơn giản, thuần khiết nhưng càng trưởng thành, cuộc sống càng phức tạp
Tôn trọng và trân quý người khác chính là đang tạo phúc cho bản thân mình
Đời người thong dong, đâu cần phải vội vã. Ung dung là một loại trí tuệ
Người Việt nói dối: Con số và viễn cảnh
Tấm lòng bao dung lớn bao nhiêu, thành tựu lớn bấy nhiêu
Sau tuổi 50, có 10 điều cần nhớ kĩ để cuộc sống giữ được thăng bằng.
Bí quyết đối mặt với những người thích phán xét và chỉ trích
Giáo dục nhân cách là cách giáo dục mang lại trí tuệ và sự sáng suốt