

Tắm cho con gái, cha vô tình hỏi một câu, bất ngờ biết được bí mật giấu kín bấy lâu
Muốn thành công và giàu có, đừng bỏ qua lời khuyên đắt giá này của Donald Trump
Đã mơ thì mơ hẳn tới những vì sao, nhưng hãy để đôi chân trụ vững dưới mặt đất
Đừng cố tỏ ra hạnh phúc, cứ sống thật với bản thân rồi hạnh phúc sẽ đến
Sự khác nhau giữa bức thư gửi mẹ của người... tử tù và của CEO
Hệ lụy từ việc du nhập tùy tiện, thiếu văn hóa các lễ hội nước ngoài
Gà con hỏi: ‘Sao ngày nào mẹ cũng phải đẻ trứng?’, gà mẹ trả lời thật là hay…
Nghiên cứu chứng minh: Càng học cao, lắm tiền thì cuộc sống càng ít hạnh phúc
Đây là lý do tại sao bạn không nên tranh cãi khi đang tức giận
"Đừng ví em là biển" – khi phái đẹp chọn về mình điều nhỏ nhoi
Bức thư ông bố gửi con gái và bài học cuộc đời "Không ai nợ con điều gì cả"
Bạn có dám khóa Facebook 1 năm để đổi lấy 5 điều tuyệt vời này không?
Bản chất vi diệu của lời khen: Có thể người ta khen là để dò xét, cảnh cáo bạn đấy nhé!
Đời người ai cũng có 4 giai đoạn khắc nghiệt nhất, nhưng không phải ai cũng toàn vẹn trải qua.
Đừng cảm thấy tồi tệ thay tôi, khi tôi làm gì đó chỉ một mình!
Sự thật khắc nghiệt của cuộc sống mà chúng ta đừng cố ... tự lừa mình!
Cuối năm nơi sân ga
Trong những ngày cuối năm đã bàn chuyện về ăn Tết. Mấy người lớn tuổi gặp nhau, hỏi thăm: “Mấy đứa nhỏ có về không?”. Bạn bè đi làm hỏi nhau: “Mày mua vé về Tết chưa”. Ngay trên Facebook, tôi đã gặp những caption (lời đề) rất rộn ràng: “Mình đã mua được vé về quê ăn Tết rồi. Hẹn gặp cả nhà nha”. Vài dòng đơn giản vậy thôi mà cả tâm tình của sum họp, của đoàn viên. Về ăn Tết kiểu công nhân thì đã tích trữ “quà Tết” cho nhà từ khi thời tiết vào hè, trông ngóng lương tháng 13 và sau đó là người chen cùng người ở bến xe, bến tàu chỉ để trở về cho kịp Tết. Nhiều hội đoàn, đơn vị, cơ quan của người Việt, đã tặng vé tàu xe cho công nhân nghèo, cho sinh viên nghèo được trở về trong ngày Tết, thấu hiểu sự cần thiết đoàn tụ linh thiêng.
Trong cuộc đời mỗi người đã bao lần đón Tết, và đã bao lần vui, cũng lắm lần buồn. Mọi người chen vai cùng nhau ra chợ, cảm nhận cái chộn rộn bán mua, cảm nhận cái cò kè giá cả, xem thử túi tiền của mình như thế nào mà “mua Tết” về trong căn nhà của mình, trong cái rất riêng tư gia đình. Con cái lớn lên, đi làm ăn xa, có khi con cái tụi nó cũng đã lớn. Nhưng cội nguồn chính là nơi đã sinh ra và lớn lên, là thời thơ ấu ra con ngõ cùng bạn bè khoe phong bao lì xì. Về nhà lắng nghe nồi măng nấu Tết, đòn bánh tét bánh chưng, hũ dưa kiệu ngày Tết. Ngày Tết bữa cơm cũng khác, không phải món ăn Tết mà sự đoàn tụ, rộn rã cùng chén đũa, reo vui cùng bếp lửa hồng.
Ngày Tết của người dân Việt vô cùng thiêng liêng. Sự thiêng liêng ấy không một dân tộc nào có được, mà trong thẳm sâu trái tim của mỗi một con người thì chính là những ngày mà gia đình phải cùng có mặt.
Sáng mùng một dậy sớm để cùng nhau đi trẩy mộ, thắp cho ông bà một nén nhang ngày đầu năm. Cả con đường của nghĩa trang chen kịt người, những ngôi mộ được dọn cỏ, sơn vôi mới. Ai cũng mua hoa cho người đã khuất, thắp nén nhang cho người thân mình và chia cùng cho những người bên cạnh. Ngày Tết là ghé thăm cậu Hai, cô Ba, thím Tư… Ngày Tết là cắn hạt dưa đỏ môi, chỉ nói lời tốt đẹp.
Trong cuộc đời, chúng ta đã trải qua biết bao nhiêu cái Tết, và chắc hẳn rằng cũng đã từng có những cái Tết vì lý do nào đó, ở một nơi chốn lạ, không có người thân. Chắc lúc đó trong lòng sẽ buồn, sẽ có nỗi nhớ khôn ngôi. Cũng có cái Tết xa nhà, tôi cứ lang thang qua không biết bao nhiêu con đường ở một thành phố lạ, chỉ để ngắm nhìn cái rộn ràng không khí Tết trong từng căn nhà, để tai nghe những tiếng cười, để ngửi mùi hương trầm đốt trong đêm cùng tận của năm.
Lạ cho trái tim người, thì cũng là ngày, là đêm. Và Tết cũng chỉ là sự dịch chuyển của thời tiết, là giáp một vòng quay của đất trời. Mà sao những ngày đó ta lại cần vùi trong chăn ấm của ngôi nhà, dẫu chỉ là mái tranh nghèo. Là tại sao lúc đó ta cần mở cánh cửa vào sân nhà, dẫu cánh cửa chỉ là những thân tre non cột lại, và sân nhà chỉ có những cây điệp vàng đang trổ hoa. Tết, mở toang tất cả cánh cửa kỷ niệm, bỗng dưng nhìn thấy những dấu chân hằn trên bờ sông thời thơ ấu mà ta từng để lại. Bỗng dưng nhớ những lần theo bà nội đi lễ chùa, cũng tập tành chấp tay khấn vái, mà trong miệng thật ra chỉ lắp bắp những âm thanh.
Tôi đã từng đợi ở sân ga chiều cuối năm. Những hành khách cứ áp tai vào điện thoại mà nghe. Hành lý của họ là nhành mai, vài hộp bánh mứt và có khi là đòn bánh tét, hộp trà… Rồi chuyến xe lửa dùng dằng dừng lại, những đứa con xa quê leo lên. Chuyến xe lửa ấy và biết bao nhiêu chuyến xe lửa cứ thế lao về phía trước. Mỗi một giờ trôi qua là mỗi một giờ sum họp gần thêm. Tôi đã nghe tiếng cười của ngôi nhà hàng xóm khi xe dừng lại, con cháu trở về. Rồi ngày Tết ngập tiếng cười vui, tiếng ly chén va vào nhau, là tiếng của trùng phùng, tiếng những bước chân cùng đi ra ngõ, là tiếng của đoàn viên.
Tôi yêu những phút giây trùng phùng của mùa xuân Việt. Những giây phút trùng phùng ấy đã làm nên một mùa Tết mới.
Khuê Việt Trường