Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh Suy ngẫm

Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh

Anh có tên như bao khuôn mặt khác

Mẹ sinh Anh tròn ngày, tròn tháng

Cha đặt tên chọn tuổi, chọn mùa

Anh nhận ra lưỡi cày, lưỡi hái

Vẹt mòn dưới nắng, dưới mưa.

 

Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh

Anh từng có tên như bao khuôn mặt khác

Hạt lúa củ khoai nuôi Anh khôn lớn

Tháng Tám nước trong, tháng năm nắng trải

Bàn chân săn chắc dáng trai.

 

Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh

Anh có tên như bao khuôn mặt khác.

Ngày lên đường bờ vai mặn chát

Mắt ai vấn vít hàng quân.

 

Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh

Anh có tên như bao khuôn mặt khác

Chiến trường gần, chiến trường xa đuổi giặc

Tên làng, tên đất theo Anh.

Bình yên sau cuộc chiến tranh

Anh trở về không tên không tuổi

Trắng hàng bia

Những ngôi sao không nói

Rưng rưng cỏ mọc dưới chân.

 

Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh

Anh từng có tên như bao khuôn mặt khác

Tổ quốc không mất tên Anh

Chỉ lặng thầm nhận về mình

nỗi đau xanh cùng năm tháng.

Vinh, tháng 7/1993 - Nhà thơ Văn Hiền

Xin đừng cho anh chị hóa vô danh

Kính dâng Anh linh các anh hùng, liệt sỹ.

Khi sinh ra, anh chị đã có tên

Tên gắn suốt cuộc đời dài hay ngắn

Tên của yêu thương, tên mang hoài vọng…

Xin đừng làm anh chị hóa Vô danh

 

Đất nước qua bao năm tháng chiến tranh

Máu chảy thành sông, xương chồng hóa núi…

Hứng đạn bom, máu xương thành tro bụi

Có lẽ nào anh chị lại Vô danh ?

 

Nhân loại đi qua bao cuộc chiến tranh

Lưu lịch sử chỉ vài trăm danh tướng

Bao thế hệ - những triệu người ngã xuống

Tự khi nào tất cả hóa Vô danh ?

 

Bố Mẹ đặt tên cho các chị, các anh

Những cái tên của tình thương, khát vọng…

Khi Tổ quốc ngàn năm còn bền vững

Không thể nào anh chị hóa Vô Danh ?

 

Chúng ta hôm nay có cuộc sống an lành

Tổ quốc đau thương đã liền một khối

Ai dám bảo : chúng ta không có lỗi ?

Khi để anh hùng, liệt sỹ hóa Vô danh ?

Không, không bao giờ anh chị lại Vô Danh

Lê Văn Cường

zalo