Tin hot

Cho con gánh mẹ một lần. Gia đình và tình yêu

  Xuân – Hạ – Thu – Đông tứ tiết tuần hoàn, thời gian lấy dần đi tuổi xuân của mẹ. Tóc mẹ nay đã hoa râm, người cũng gầy đi vì sương gió. Nhưng, tình yêu dành cho các con vì vẫn nguyên vẹn. Mỗi lần chúng tôi về nhà, bà vẫn thức dậy thật sớm để chuẩn bị bữa sáng, rồi lại tất bật cơm nước, lo toan cho các con sao cho no đủ.

Cả đời mẹ đã tảo tần gánh con

1. Cả đời mẹ đã tảo tần gánh con

Ngày xưa, mẹ tôi là công nhân trên trại giống của thị trấn. Hồi ấy, nhà tôi được giao 5 mẫu ruộng, ngày nào bà cũng lên khu sản xuất từ 4h sáng. Mẹ đi làm khi  tôi vẫn đang chìm trong giấc ngủ. Ngày nào cũng vậy, mẹ tôi sẽ trở về khi nhà khi trời đã tối muộn.

Tôi vẫn nhớ những ngày tháng 6 nắng như đổ lửa, mẹ vội vàng về nấu cơm cho tôi ăn rồi lại đi làm đồng giữa trưa. Những mùa cấy, mẹ cầm đèn đi nhổ mạ sớm. Bà chẳng bao giờ bắt tôi làm gì, một mình lo toan tất cả mọi thứ để tôi đi học.  Một người phụ nữ quanh năm bám mặt với đồng ruộng, nuôi tôi khôn lớn.

Tuổi thơ đi qua, bóng mẹ vẫn tảo tần mưa nắng. Bao năm qua mẹ tất bật với cói, với rơm, với cánh đồng và con tôm con tép. Bà vẫn dậy sớm nấu đồ ăn sáng, vẫn chăm chút cho chúng tôi từng bữa ăn, giấc ngủ. Cả đời sương gió, mẹ tôi chẳng biết đến hoa, quà, đến ngày của mẹ. 365 bà đều dành tất cho các con, cho gia đình. Nhưng, còn tôi chưa bao giờ nói thương mẹ, yêu mẹ. Dù trong lòng tôi muốn bật khóc: “Mẹ ơi, con muốn giúp mẹ bớt đi gánh nặng, con thương mẹ thức khuya dậy sớm”. Cuộc sống cuốn theo guồng quay lo toan tương lai, sự nghiệp mà tôi quên rằng: Mẹ luôn theo dõi tôi, chờ đợi một tiếng Mẹ yêu mà tôi chưa bao giờ dám nói.

2. Mẹ ơi, sao con càng lớn đường về càng xa

Ngày tôi lên Đại học, mẹ rưng rưng ôm tôi. Con trai mẹ đã lớn rời khỏi vòng tay mẹ để bước ra trường đời. Cuộc sống bỡ ngỡ, cuốn tôi theo những mệt mài lo toan đèn sách, công việc. Mẹ vẫn hàng ngày gọi điện, hỏi han, gửi gạo, đồ ăn thức uống cho tôi. Mẹ dặn tôi từng li từng tí, mẹ chỉ sợ con không có mẹ chăm nom mà gầy ốm.

Tôi ít về nhà, ít gọi điện cho mẹ. Còn mẹ tôi vẫn luôn chủ động gọi điện và lên thăm tôi. Có lúc tôi cáu gắt vì không thích sự quan tâm thái quá của mẹ. Tôi thấy bà thật phiền phức khi can thiệp quá nhiều vào chuyện riêng tư của tôi. Mẹ chỉ nhận được những lần cúp máy hằn học của tôi mà thở dài.  Nhưng mẹ tôi vẫn lặng lẽ. Bà luôn vậy, ở cạnh chúng tôi bất cứ giá nào. Ngày của mẹ, tôi tất bật đi chơi với bạn, đi xem phim với người yêu mà tôi quên mất Mẹ. Bà chưa bao giờ được nghe một lời yêu mẹ từ tôi. Nhưng, bà lại yêu thương tôi vô điều kiện.

Tôi vẫn nhớ mẹ hay dặn: “Nhớ nhà thì về con nhé”. Bà luôn dang rộng vòng tay chờ tôi về nhà, nhưng tôi lại vô tình quên đi. Tôi quên đi mẹ vẫn chờ tôi về ăn cơm, về kể chuyện với mẹ. Và tôi vẫn chưa nói được một lời: Con yêu mẹ.

3. Cho con gánh mẹ một đời

Xuân – Hạ – Thu – Đông tứ tiết tuần hoàn, thời gian lấy dần đi tuổi xuân của mẹ. Tóc mẹ nay đã hoa râm, người cũng gầy đi vì sương gió. Nhưng, tình yêu dành cho các con vì vẫn nguyên vẹn. Mỗi lần chúng tôi về nhà, bà vẫn thức dậy thật sớm để chuẩn bị bữa sáng, rồi lại tất bật cơm nước, lo toan cho các con sao cho no đủ.

Chúng tôi luôn tất bật với những gánh lo, những bộn bề của guồng quay cơm áo, mà quên rằng đằng sau cánh cửa nhà vẫn còn một người luôn dõi theo từng bước chân mình. Trong đêm tôi về nhà, tôi thấy bóng mẹ đổ sau cánh cửa, nhẹ nhàng tiến lại đắp chăn cho tôi. Tiếng ho của bà thật khẽ, ánh mắt ấm áp nhìn tôi trong bóng tối.

Bàn tay chai đi nhưng vẫn đủ hơi ấm nắm tay tôi thật chặt. Rồi bà lại lặng lẽ về phòng. Bỏ lại tôi với nỗi trằn trọc. Đêm hôm đó, tôi đã khóc. Bấy lâu nay mẹ vẫn lặng lẽ bên tôi. Nhưng tôi lại vô tình quên đi hình bóng của mẹ. Tuổi trẻ của tôi dành cho học tập, bạn bè, cho tình yêu thì thanh xuân của mẹ dành hết cho gia đình, cho chúng tôi.

Đi qua bao mùa, anh em tôi khôn lớn, đứa nọ nối tiếp đứa kia vào đại học. Chiếc đòn gánh trên vai mẹ càng thêm cong. Cha đôi khi còn kể lể nuôi con cực nhọc. Mẹ chưa một lần than. Chỉ khi anh em chúng tôi tốt nghiệp, đi làm, gánh nặng lo toan mới tạm rời vai mẹ. Cuộc sống với đầy những vấp ngã, cám dỗ, thất bại.

Tôi mới hiểu ra rằng: “Khi buồn con khóc với mẹ, nhớ mẹ con khóc với ai”. Khi tóc mẹ đã dần bạc, vai đã nặng suốt gần một đời người, thời gian sẽ cướp mất mẹ xa chúng ta. Sẽ có một ngày, chúng ta không còn mẹ bên cạnh, không còn những bữa cơm mẹ nấu, không còn ánh mắt ấm áp, bàn tay nắm thật chặt. Tôi chợt nhớ câu ca “Bông hồng cài áo đúng nơi/ Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la” mà tủi lòng. Đôi khi, tôi hay bất kỳ ai trong cuộc sống này đều vô tình quên đi sự hi sinh của mẹ, chúng ta ngại ngùng nói lời yêu mẹ. Vì vậy, hãy nói yêu Mẹ khi còn có thể, hãy quan tâm mẹ khi còn cơ hội.

Mẹ ơi, cho con thử một lần gánh mẹ. Để con hiểu được những lo toan, nhọc nhằn của mẹ. Cả đời mẹ gánh con, nhưng con chưa một lần nói lời yêu thương tới mẹ. Cho con gánh mẹ một lần, để con biết mẹ đã hi sinh vất vả nhường nào.

Nguồn: Thế Vũ

Tin tức liên quan

Chọn chồng cũng như chọn son
Ai rồi cũng sẽ cưới nhầm người
Mẹ và con gái: Là con gái, hãy hẹn hò với nhiều chàng trai
Với phụ nữ đàn ông luôn là một phép thử đầy may rủi
Thư viết cho mẹ.
Không thích lấy chồng vì ... hôn nhân là mồ chôn tình yêu?
Bài học cho cuộc sống độc thân
Đánh trượt bài thi, thầy giáo dạy cô học trò nhỏ bài học chan chứa tình người.
Người phụ nữ trưởng thành là khi thôi khóc vì một người đàn ông
Đã lên giường trước khi cưới thì đừng tự vỗ ngực nhận mình là gái ngoan
Cuộc đời luôn có những mối tình chị em
Sau đêm được cô bồ nóng bỏng
Cô vợ quê mùa nhếch nhác mặc váy cô dâu đến dự đám cưới của gã chồng phản bội và câu chuyện không ai ngờ đến
Chỉ một câu nói đùa mà nên duyên chồng vợ, hôn nhân quả là kiệt tác của trời cao
Giữa cuộc đời vạn biến, có một thứ luôn bất biến mang tên tình yêu của cha mẹ
Tôi gọi Người là Mẹ.
 Viết cho con ngày ba mẹ ra tòa.
Suy ngẫm về mái ấm gia đình
Cảm ơn quá khứ, em sẽ vẽ tiếp tình mình với người đến sau
Vợ chồng ôm nhau khóc nức nở trước ngày ly hôn
Yêu thương cha mẹ nhiều hơn
Bức thư người cha giám đốc gửi con trai trước ngày cưới: Vợ không phải người thân, dù các con kết hôn bao nhiêu năm đi chăng nữa
Đàn ông hãy đọc bài này để hiểu rằng vì sao vợ mình luôn cảm thấy cô đơn
Vô tâm là điều khiến hôn nhân chết mòn
Đàn bà hư học cách yêu mình, đàn bà ngoan yêu cả thiên hạ
Đã là vợ chồng, nhiều khi rất cần giả ngu, giả khờ để được hạnh phúc
Sự khác nhau giữa vợ và bồ, đàn ông nào cũng biết, sao vẫn ngoại tình?
Tình dục: Truyền thống hay phi truyền thống?
Vợ chồng không tu khẩu, khó hạnh phúc trọn đời
Chồng cũ choáng váng vì không ngờ sau 4 năm tôi lại xinh đẹp và thành đạt như thế
Gửi những cô gái hay khóc …
Sự thật về tình yêu dưới góc nhìn khoa học
Tuổi thanh xuân của con gái không dài nên em đừng nên lãng phí!
Đêm tân hôn tôi nín thở cởi váy vì sợ chồng chê, ai dè vừa thấy cái ấy ...
Là phụ nữ, hãy học cách bảo vệ chính mình trước khi được bảo vệ: Chúng ta là phụ nữ, không phải phụ bếp!
Phụ nữ có tiền, không cần lấy lòng đàn ông vẫn thích!
Lời tâm sự mẹ chồng gửi nàng dâu: Chúng ta không phải mẹ và con gái, cũng không phải kẻ thù trời sinh
Trên đời này, 2 người có thể quyết định bạn giàu hay nghèo, bạn đã biết chưa
Trước mặt người yêu và mẹ anh ta tôi nhếch mép:
Con cái chúng ta lớn thật?
Phụ nữ khôn ngoan: Đừng bắt bản thân chịu tổn thương chỉ vì đàn ông
Yêu càng lâu càng dễ chán nhau?
Cha mẹ có thể là thầy nhưng một người thầy không thể thành cha mẹ.
'Em là tình đầu nhưng cô ấy mới là vợ anh!'
Tình yêu không phải là điều quan trọng nhất mà là ‘không muốn phiền lụy’
Xin các anh, đừng làm khổ đàn bà chúng tôi nữa
Vợ chồng yêu thương nhau, xin cứ giả khờ mà bao dung hết thảy
Trời sẽ tối người sẽ thay đổi, khi tâm phiền hãy nhớ 3 câu này…
Thời nay, phụ nữ hơn thua nhau là ở … chính mình