Tin hot

Trải đời cùng nhau' mãi vẫn là giấc mơ ngậm ngùi và bé mọn của đàn bà? Gia đình và tình yêu

Nơi ấy, sân bay Liên Khương mù sương, cô từng có dịp đặt chân, nghe gió lạnh thổi qua lòng mình, heo hút. Chẳng lẽ bây giờ, khi là một phụ nữ đang yêu và được yêu, cô vẫn phải độc hành?

Trên mạng, cô nhiều lần thở dài kìm nỗi ao ước khi nhìn thấy một nữ nhà văn khoe căn nhà chuyên cho thuê để nghỉ dưỡng của chị ấy, kèm hình ảnh những món ăn, thức uống lành sạch, được bày biện tinh tế, đẹp đẽ. Cảnh nhà thơ mộng, bình yên như tiên cảnh đó nằm ở một thị xã cao nguyên chẳng quá xa thành phố - chưa tới một giờ bay. Nếu đi xe thì cũng chỉ hơn nửa ngày là tới. Quan trọng là giá thuê nơi đó cũng không hề đắt. Điều khiến cô mãi lần lữa, chỉ có thể nhìn ngắm những thứ đáng khao khát ấy bằng mắt, chính là vì cô không có bạn đồng hành.

Nói không cũng chưa hẳn. Chỉ cần hú một tiếng thôi là cô có thể lôi được một hoặc vài người bạn thân sơ nào đó đi cùng, vì họ cũng thèm một dịp đi chơi mà chẳng biết sẽ đi với ai, như cô. Người ta hình như ngày càng cô đơn giống nhau, phải náu mình trong mấy cái văn phòng suốt ngày nghe tiếng máy lạnh, sống đều đặn theo lịch trình như gà công nghiệp, ngày này tháng nọ năm kia…

Có câu, đi đâu không quan trọng, vấn đề là đi với ai. Một người bạn đường hợp tính, hợp gu sẽ biến cuộc dạo chơi thành những kỷ niệm vui vẻ, đáng nhớ. Ngược lại sự chịu đựng đến tê liệt mọi cảm xúc hoặc thậm chí khiến bạn ngại ngần cho những chuyến đi sau sẽ là điều thu hoạch được nếu phải miễn cưỡng chung đường với kẻ không hợp rơ. Kinh nghiệm xương máu đó, trong những lần đi xa trước đây, khiến cô chùn bước, chẳng dám đốt thời gian vào một chuyến đi liều.

Nơi ấy, cô hình dung ra một không gian ấm cúng dành cho âm nhạc, với hoa dại chưng trên bàn, thêm ai đó cất giọng tự sự rằng: “Ở đó có những tháng năm buồn tênh, khốn khó quyết nuôi tình duyên…”. Nơi ấy, cô sẽ dụi đầu vào ngực người đàn ông mình yêu, ngủ một giấc thật dài, thật bình yên. Nơi ấy, sân bay Liên Khương mù sương, cô từng có dịp đặt chân, nghe gió lạnh thổi qua lòng mình, heo hút. Chẳng lẽ bây giờ, khi là một phụ nữ đang yêu và được yêu, cô vẫn phải độc hành?

Yêu một người, là khi ăn một món ngon, ngắm một cảnh đẹp, bạn sẽ lập tức nghĩ tới người ấy, ước ao được cùng họ chia sẻ khoảnh khắc tuyệt vời đang trải. Cô nhớ mình từng đọc đâu đó những lời như vậy, nên cô cứ đợi, cứ mong ngóng, thậm chí thi thoảng nhắc nhở xa gần; để rồi, sau một lần không suôn sẻ công việc hay đang bức bối về tiền nong, người đàn ông của cô nổi quạu, buông tiếng: “Sao em cứ léo nhéo hoài chuyện đó vậy, gây áp lực cho anh và cả cho chính mình”. Cô, vì muốn giữ hòa khí, vì thương anh vất vả, đành nở một nụ cười hối lỗi thật hiền, kiểu như cô đã nhận ra bản thân mình đang đòi hỏi quá đáng, làm phiền anh bị ngắt quãng khỏi cái guồng tất bật hằng ngày…

Ừ thì thời gian - lý do của mọi thứ, của yêu thương dần biến thành thói quen hằng ngày. Cứ chừng ấy bữa là gặp mặt. Quán quen, món cũ, giờ giấc bất di bất dịch. Họa hoằn thay đổi lại thấy lơ ngơ. Ngay cả một chút gần gũi thân thiết cũng cần nhanh vội. Việc đang chờ, đủ thứ lo toan, cáu bẳn, mỏi mệt. Bao nhiêu áp lực cuộc sống đè nặng lên vai người, để có khi cô tự hỏi mình: “Cuối cùng thì tới bữa cũng chỉ ăn một chén cơm, uống thêm ly nước, hà cớ gì lại phải tất tả ngược xuôi đến vậy? Hay chỉ có con người là mang nặng tâm lý tích cóp, đã hơn nhu cầu của mình gấp nhiều lần vẫn không thấy an tâm? Biết đủ là đủ ư, lý thuyết quá, ra đời sao ngước mặt lên với thiên
hạ được”.

Cũng đã có đôi lần, nỗi chênh vênh khiến cô nảy ra ý muốn nghịch ngợm - mượn và đăng lên trang cá nhân mấy tấm ảnh phòng ngủ lãng mạn có tầm nhìn ra khu vườn rợp hoa cỏ, kèm theo một câu bâng quơ khiêu khích, “mình có hẹn với người thương ở chốn này”. Đúng chuẩn ngôn tình là phải viết như thế. Nhưng rồi cô bỗng chạnh lòng với suy nghĩ: dường như, ý tưởng “trải đời cùng nhau” mãi mãi vẫn là giấc mơ ngậm ngùi và bé mọn của đàn bà. Người đàn ông của cô vẫn mải miết đâu đó với dự án, đầu tư, với những khoản tiền liên tục vay gửi ở ngân hàng… Liệu anh có nhìn thấy cảm giác hư hao trong cô, nỗi đợi chờ rồi thất vọng, những ý định xa gần dần thay thế bằng công việc, công việc và công việc?

Giá mà khi đó anh ghen tuông, chất vấn cô “nhớ nhung hẹn hò với thằng nào đấy?”, có lẽ cô sẽ bật cười, im lặng thêm đôi chút để tận hưởng nỗi hạnh phúc rưng rưng của mình. Hẳn cô sẽ vui vì biết anh vẫn còn thương và vẫn để tâm chú ý đến mình, còn sợ mất mình.

Tags:

Tin tức liên quan

Là phụ nữ, hãy học cách bảo vệ chính mình trước khi được bảo vệ: Chúng ta là phụ nữ, không phải phụ bếp!
Phụ nữ có tiền, không cần lấy lòng đàn ông vẫn thích!
Lời tâm sự mẹ chồng gửi nàng dâu: Chúng ta không phải mẹ và con gái, cũng không phải kẻ thù trời sinh
Trên đời này, 2 người có thể quyết định bạn giàu hay nghèo, bạn đã biết chưa
Trước mặt người yêu và mẹ anh ta tôi nhếch mép:
Con cái chúng ta lớn thật?
Phụ nữ khôn ngoan: Đừng bắt bản thân chịu tổn thương chỉ vì đàn ông
Yêu càng lâu càng dễ chán nhau?
Cha mẹ có thể là thầy nhưng một người thầy không thể thành cha mẹ.
'Em là tình đầu nhưng cô ấy mới là vợ anh!'
Tình yêu không phải là điều quan trọng nhất mà là ‘không muốn phiền lụy’
Xin các anh, đừng làm khổ đàn bà chúng tôi nữa
Vợ chồng yêu thương nhau, xin cứ giả khờ mà bao dung hết thảy
Trời sẽ tối người sẽ thay đổi, khi tâm phiền hãy nhớ 3 câu này…
Thời nay, phụ nữ hơn thua nhau là ở … chính mình
Bữa cơm đong đầy nước mắt trước giờ ly hôn của cô vợ đồng nát đã khiến chồng bất ngờ đổi ý
Lẳng lơ thế nào cho phải?
Bất ngờ bị bạn trai 3 năm 'đá' còn đòi 50 triệu 'tình phí', cô gái có màn đáp trả cao tay
Chồng ít học hôn nhân vẫn hạnh phúc đủ đầy
Lấy vợ coi trọng hiền đức.
Lời tâm sự mẹ chồng gửi nàng dâu: Chúng ta không phải mẹ và con gái, cũng không phải kẻ thù trời sinh
Tình yêu không phải là chuyện phù hợp nhau ra sao, mà là chấp nhận nhau như thế nào
“Con yêu thương ai nhất”? Câu hỏi mà Ông, bà, cha, mẹ không nên hỏi.
Vợ chồng hạnh phúc hay không, nhìn vào bữa cơm là đủ biết
  Khí chất chính là tài sản quý giá , giúp người phụ nữ hạnh phúc một đời
Thế nào là nhà? Thế nào là vợ chồng? Dù bạn đã kết hôn hay chưa cũng nên đọc thử
Vì sao hôn nhân ngày nay dễ tan vỡ?
 Những điều phụ nữ tuyệt đối không nên chia sẻ trên mạng xã hội
Đàn Ông có 3 thứ cần, đàn bà có 3 thứ muốn, hiểu được điều này, hôn nhân không sợ ngày tàn!
Ngẫm lại về “Đạo vợ chồng” từ vụ ly hôn ồn ào của Trung Nguyên 
Viết cho những ngày vợ chồng chán nhau …
Bài học từ tiền nhân: “Người nghèo đừng tìm người thân, ngựa yếu đừng vào binh trại”
Những điều huỷ hoại cuộc sống hôn nhân, bạn đã bao giờ phạm phải một vài điều?
Không phải bạn nhớ người yêu cũ đâu, chỉ là bạn đang nhớ tháng ngày đã qua mà thôi.
Điệp khúc quen thuộc của phần lớn cha mẹ Việt đang giết chết sự tự tin của trẻ, khiến các bé lớn lên vừa yếu vừa nhát, không làm được chuyện lớn
Tại sao phụ ŋữ thường bỏ qua người chân thành để rồi chọn lấy người tồi tệ?
Tết đến nơi rồi, nói thương mẹ thì hãy về nhà giúp mẹ
Tội lỗi của đàŋ ông là tham của lạ, sai lầm của đàŋ bà là níu kéo kẻ đã thay lòng
Bố là Tết
Sau bao năm hết mình với tuổi trẻ, chiều giáp Tết xót lòng tự hỏi: Chúng ta còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?
Sự giáo dục vĩ đại nhất là
Đàn ông nghĩ gì khi ân ái người đàn bà khác không phải vợ mình?
Trong hôn nhân chồng là đất, vợ là hoa, nếu đất cằn cỗi thì hoa làm sao nở rực rỡ
Người có DUYÊN trăm phương vẫn gặp, người không nợ gặp gỡ lại chia xa
Nhà, là đoạn văn chương cảm động mà ta có dùng cả đời cũng không viết hết được.
Câu hỏi hóc búa của con trai và lời giải đáp sâu sắc của bố
Thấm thía lời mẹ dặn con gái trước khi về nhà chồng: ‘Chỉ có cha mẹ nuôi con mới không kể công lao’
Một lần đi qua nhau một đời để lạc
Với đàn ông, thủy chung là bản lĩnh, ngoại tình là bản năng